Công cụ mô phỏng Mảng Phẳng 2 Chiều (2D Planar Array). Phân tích hệ số mảng trong không gian $u-v$, lái búp sóng theo góc $\theta$ và $\phi$, cùng các mặt cắt bức xạ 2D trực quan.
Nhập góc φ để cắt lớp bức xạ. Thang đo dB giúp nhìn rõ búp phụ (Sidelobes).
Mảng phẳng là sự mở rộng của mảng tuyến tính bằng cách sắp xếp các phần tử anten trên một mặt phẳng (thường là mặt phẳng $x-y$). Ưu điểm vượt trội của mảng phẳng so với mảng tuyến tính là khả năng lái búp sóng trong không gian 3D (cả góc $\theta$ và $\phi$), đồng thời kiểm soát được hình dạng búp sóng một cách linh hoạt hơn.
Xét một mảng phẳng gồm $M$ phần tử dọc theo trục $x$ (khoảng cách $d_x$) và $N$ phần tử dọc theo trục $y$ (khoảng cách $d_y$). Hệ số mảng tổng quát được tính bằng tích của hai hệ số mảng tuyến tính:
Dạng chuẩn hóa:
$$ AF(\theta, \phi) = \left| \frac{\sin(\frac{M}{2}\psi_x)}{M\sin(\frac{1}{2}\psi_x)} \right| \times \left| \frac{\sin(\frac{N}{2}\psi_y)}{N\sin(\frac{1}{2}\psi_y)} \right| $$Trong đó, độ lệch pha tổng cộng trên mỗi trục là:
Để đơn giản hóa việc phân tích mảng phẳng, ta có thể sử dụng biến đổi sang không gian $u-v$:
Trong hệ tọa độ này, vùng nhìn thấy (visible region) là vòng tròn đơn vị thỏa mãn $u^2 + v^2 \le 1$. Mọi giá trị nằm ngoài vòng tròn này tương ứng với các sóng không lan truyền (evanescent waves) và không bức xạ ra không gian xa.
Để cực đại bức xạ (búp sóng chính) hướng về góc quét mong muốn $(\theta_0, \phi_0)$, ta phải điều chỉnh pha kích thích giữa các phần tử sao cho $\psi_x = 0$ và $\psi_y = 0$ tại hướng đó: